浪淘沙·霜露日凄凉

宋代 赵鼎
霜露日凄凉。北雁南翔。惊风吹起不成行。吊影苍波何限恨,日暮天长。 为尔惜流光。还是重阳。故人何处舣危樯。寄我相思千点泪,直过潇湘。
shuāng liáng běi yàn nán xiáng jīng fēng chuī chéng háng diào yǐng cāng xiàn hèn   tiān cháng
wéi ěr liú guāng hái shì chóng yáng rén chǔ wēi qiáng xiāng qiān diǎn lèi   zhí guò xiāo xiāng