浪淘沙·莫上玉楼看

宋代 韩疁
莫上玉楼看。花雨斑斑。四垂罗幕护朝寒。燕子不知人去也,飞认阑干。 回首几关山。后会应难。相逢祗有梦魂间,可奈梦随春漏短,不到江南。
shàng lóu kàn huā bān bān chuí luó cháo hán yàn zi zhī rén   fēi rèn lán gān
huí shǒu guān shān hòu huì yìng nán xiāng féng zhī yǒu mèng hún jiān   nài mèng suí chūn lòu duǎn   dào jiāng nán

评解

  此词所写的不是一般的离愁别恨。他表面上似乎在替一位女子抒发怀念远客江南的的爱人的幽怨,实则是借此寄托北方人民怀念南宋朝廷的亡国之痛。