浪淘沙曼

清代 屈大均
塞门近、西风乍卷,片片沙起。吹作龙鳞万里,河吞倒入地底。 欲饮马、榆溪无滴水。更无定、冻解全未。向公子扶藓墓傍坐,天寒苦难已。 遥指。溃城半壁凝紫。与寸寸长蛇常山势,断续无手尾。 嗟地脉徒伤,亭障难恃。筑愁好止。教汉家、频得乌孙佳婿。 枯蜕茫茫连天白。霜华湿、战声易死。浊尘外、牛羊来互市。 恨飞将、腐肉成冰,魄未冷,天鹅掠去弓和矢。
sài mén jìn 西 fēng zhà juǎn   piàn piàn shā chuī zuò lóng lín wàn   tūn dào
yǐn shuǐ gèng dìng dòng jiě quán wèi xiàng gōng xiǎn bàng zuò   tiān hán nàn
yáo zhǐ kuì chéng bàn níng cùn cùn cháng shé cháng shān shì   duàn shǒu wěi
jiē mài shāng   tíng zhàng nán shì zhù chóu hǎo zhǐ jiào hàn jiā pín sūn jiā 婿
tuì máng máng lián tiān bái shuāng huá shī 湿 zhàn shēng zhuó chén wài niú yáng lái shì
hèn fēi jiāng ròu chéng bīng   wèi lěng   tiān é lüè gōng shǐ