浪淘沙慢

宋代 吴文英
梦仙到、吹笙路杳,度巘云滑。溪谷冰绡未裂。金铺昼锁乍掣。见竹静、梅深春海阔。有新燕、帘底低说。念汉履无声跨鲸远,年年谢桥月。曲折。折画阑尽日凭热。半蜃起玲珑楼阁畔,缥缈鸿去绝。飞絮扬东风,天外歌阕。睡红醉缬。还是催、寒食看花时节。花下苍苔盛罗袜。银烛短、漏壶易竭。料池柳、不攀春送别。倩玉兔、别捣秋香,更醉蹋、千山冷翠飞晴雪。
mèng xiān dào chuī shēng yǎo   yǎn yún huá bīng xiāo wèi liè jīn zhòu suǒ zhà chè jiàn zhú jìng méi shēn chūn hǎi kuò yǒu xīn yàn lián shuō niàn hàn shēng kuà jīng yuǎn   nián nián xiè qiáo yuè zhé zhé huà lán jìn píng bàn shèn líng lóng lóu pàn   piāo miǎo hóng 鸿 jué fēi yáng dōng fēng   tiān wài què shuì hóng zuì xié hái shì cuī hán shí kàn huā shí jié huā xià cāng tái shèng luó yín zhú duǎn lòu jié liào chí liǔ pān chūn sòng bié qiàn bié dǎo qiū xiāng   gèng zuì qiān shān lěng cuì fēi qíng xuě