浪淘沙慢

宋代 周邦彦
晓阴重,霜凋岸草,雾隐城堞。南陌脂车待发,东门帐饮乍阕。正拂面、垂杨堪揽结。掩红泪、玉手亲折。念汉浦、离鸿去何许?经时信音绝。情切,望中地远天阔。向露冷风清,无人处,耿耿寒漏咽。嗟万事难忘,惟是轻别。翠尊未竭,凭断云、留取西楼残月。罗带光消纹衾叠,连环解、旧香顿歇。怨歌永、琼壶敲尽缺。恨春去、不与人期,弄夜色、空馀满地梨花雪。
xiǎo yīn zhòng   shuāng diāo àn cǎo   yǐn chéng dié nán zhī chē dài   dōng mén zhàng yǐn zhà què zhèng miàn chuí yáng kān lǎn jié yǎn hóng lèi shǒu qīn zhé niàn hàn hóng 鸿   jīng shí xìn yīn jué qíng qiē   wàng zhōng yuǎn tiān kuò xiàng lěng fēng qīng   rén chù   gěng gěng hán lòu yàn jiē wàn shì nán wàng   wéi shì qīng bié cuì zūn wèi jié   píng duàn yún liú 西 lóu cán yuè luó dài guāng xiāo wén qīn dié   lián huán jiě jiù xiāng dùn xiē yuàn yǒng qióng qiāo jǐn quē hèn chūn rén   nòng kōng mǎn huā xuě