浪淘沙慢

宋代 周邦彦
万叶战,秋声露结,雁度砂碛。细草和烟尚绿,遥山向晚更碧。见隐隐、云边新月白。映落照、帘幕千家,听数声何处倚楼笛。装点尽秋色。 脉脉。旅情暗自消释。念珠玉、临水犹悲感,何况天涯客。忆少年歌酒,当时踪迹。岁华易老,衣带宽、懊恼心肠终窄。飞散后、风流人阻,蓝桥约、怅恨路隔。马蹄过、犹嘶旧巷陌。叹往事、一一堪伤,旷望极。凝思又把阑干拍。
wàn zhàn   qiū shēng jié   yàn shā cǎo yān shàng 绿   yáo shān xiàng wǎn gèng jiàn yǐn yǐn yún biān xīn yuè bái yìng luò zhào lián qiān jiā   tīng shù shēng chǔ lóu zhuāng diǎn jǐn qiū
qíng àn xiāo shì niàn zhū lín shuǐ yóu bēi gǎn   kuàng tiān shào nián jiǔ   dāng shí zōng suì huá lǎo   dài kuān ào nǎo xīn cháng zhōng zhǎi fēi sàn hòu fēng liú rén   lán qiáo yuē chàng hèn guò yóu jiù xiàng tàn wǎng shì kān shāng   kuàng wàng níng yòu lán gān pāi