浪淘沙慢

宋代 杨泽民
禁城外,青青细柳,翠拂高堞。征鼓催人骤发。长亭渐觉宴阕。情绪似丁香千百结。忍重看、手简亲折。听怨举离歌寄深意,新声更清绝。 心切。暮天塞草烟阔。正乍裛轻尘,新晴后,汨汨清渭咽。闻西度阳阔,风致全别。玉杯屡竭。思故人千里,唯同明月。扶上雕鞍远三叠。那堪第四声未歇。念蟾魄、能圆远解缺。况人事、莫苦悲伤悴艳色。归来复见头应雪。
jìn chéng wài   qīng qīng liǔ   cuì gāo dié zhēng cuī rén zhòu cháng tíng jiàn jué yàn què qíng shì dīng xiāng qiān bǎi jié rěn zhòng kàn shǒu jiǎn qīn zhé tīng yuàn shēn   xīn shēng gèng qīng jué
xīn qiè tiān sāi cǎo yān kuò zhèng zhà qīng chén   xīn qíng hòu   qīng wèi yàn wén 西 yáng kuò   fēng zhì quán bié bēi jié rén qiān   wéi tóng míng yuè shàng diāo ān yuǎn sān dié kān shēng wèi xiē niàn chán néng yuán yuǎn jiě quē kuàng rén shì bēi shāng cuì yàn guī lái jiàn tóu yīng xuě