浪淘沙慢

宋代 陈允平
暮烟愁,鸦归古树,雁过空堞。南浦牙樯渐发。阳关歌尽半阕。便恨入回肠千万结。长亭柳、寸寸攀折。望日下长安近,莫遣鳞鸿成闲绝。 凄切。去帆浪远江阔。怅顿解连环,西窗下、对烛频哽咽。叹百岁光阴,几度离别。翠销粉竭。信乍圆易散,彩云明月。浙水吴山重重叠。流苏帐、阳台梦歇。暗尘锁、孤鸾秦镜缺。羞人问、怕说相思,正满院杨花,落尽东风雪。
yān chóu   guī shù   yàn guò kōng dié nán qiáng jiàn yáng guān jǐn bàn què biàn 便 hèn huí cháng qiān wàn jié cháng tíng liǔ cùn cùn pān zhé wàng xià cháng ān jìn   qiǎn lín hóng 鸿 chéng xián jué
qiè fān làng yuǎn jiāng kuò chàng dùn jiě lián huán   西 chuāng xià duì zhú pín gěng tàn bǎi suì guāng yīn   bié cuì xiāo fěn jié xìn zhà yuán sàn   cǎi yún míng yuè zhè shuǐ shān chóng chóng dié liú zhàng yáng tái mèng xiē àn chén suǒ luán qín jìng quē xiū rén wèn shuō xiāng   zhèng mǎn yuàn yáng huā   luò jǐn dōng fēng xuě