浪淘沙·绿树暗长亭

宋代 陆游
绿树暗长亭,几把离尊。 常恨不堪闻,何况今朝秋色里,身是行人。 清泪浥罗巾,各自消魂。 一江离恨恰平分。 安得千寻横铁锁,截断烟津?
绿 shù àn cháng tíng   zūn
cháng hèn kān wén   kuàng jīn zhāo qiū   shēn shì xíng rén
qīng lèi luó jīn   xiāo hún
jiāng hèn qià píng fēn
ān qiān xún héng tiě suǒ   jié duàn yān jīn   ?