浪淘沙令 其四 富阳道中

宋代 毛滂
春晚出山城,落日行江岸。人不共潮来,香亦临风散。 花谢小妆残,莺困清歌断。行雨梦魂消,飞絮心情乱。
chūn wǎn chū shān chéng   luò xíng jiāng àn rén gòng cháo lái   xiāng lín fēng sàn
huā xiè xiǎo zhuāng cán   yīng kùn qīng duàn xíng mèng hún xiāo   fēi xīn qíng luàn