浪淘沙令

宋代 程垓
山尽两溪头。水合天浮。行人莫赋大江愁。且是芙蓉城下水,还送归舟。 渔雁两悠悠。烟断云收。谁教此水却西流。载我相思千点泪,还与青楼。
shān jǐn liǎng tóu shuǐ tiān xíng rén jiāng chóu qiě shì róng chéng xià shuǐ hái sòng guī   zhōu        
yàn liǎng yōu yōu yān duàn yún shōu shuí jiào shuǐ què liú zài 西 xiāng qiān diǎn lèi hái qīng   lóu