浪淘沙·风约雨横江

宋代 朱敦儒
风约雨横江。秋满篷窗。个中物色侭凄凉。更是行人行未得,独系归艎。 拥被换残香。黄卷堆床。开愁展恨翦思量。伊是浮云侬是梦,休问家乡。
fēng yuē héng jiāng qiū mǎn péng chuāng zhōng jǐn liáng gèng shì xíng rén xíng wèi   guī huáng
yōng bèi huàn cán xiāng huáng juǎn duī chuáng kāi chóu zhǎn hèn jiǎn liáng shì yún nóng shì mèng   xiū wèn jiā xiāng