浪淘沙

宋代 方千里
素秋霁,云横旷野,浪拍孤堞。柔橹悲声顿发。骊歌恨曲未阕。念一寸回肠千缕结。柳条在、忍使攀折。但怅惘章台路多少,相思拚愁绝。 凄切。去程浩渺空阔。奈断梗孤蓬,西风外、蔌蔌残吹咽。应暗为行人,伤念离别。泪波易竭。凝怨怀、羞睹当时明月。烟浪无穷青山叠。鱼封远、雁书渐歇。甚时合、金钗分处缺。谩飘荡、海角天涯,再见日,应怜两鬓玲珑雪。
qiū   yún héng kuàng   làng pāi dié róu bēi shēng dùn hèn wèi què niàn cùn huí cháng qiān jié liǔ tiáo zài rěn shǐ 使 pān zhé dàn chàng wǎng zhāng tái duō shǎo   xiāng pàn chóu jué
qiè chéng hào miǎo kōng kuò nài duàn gěng péng   西 fēng wài cán chuī yàn yīng àn wéi xíng rén   shāng niàn bié lèi jié níng yuàn huái 怀 xiū dāng shí míng yuè yān làng qióng qīng shān dié fēng yuǎn yàn shū jiàn xiē shén shí jīn chāi fēn chǔ quē mán piāo dàng hǎi jiǎo tiān   zài jiàn   yīng lián liǎng bìn líng lóng xuě