兰窗诗为戴原忠赋

明代 释宗泐
兰生在深谷,独负幽贞姿。一蒙君子赏,遂与岩壑辞。 移植南窗下,靡靡生华滋。绿叶承晓露,微香散清飔。 美人结新爱,似遇深相知。取适会良友,怡情吐芳词。 自登柏台选,经岁忽若遗。常恐霜霰侵,复畏蔓草欺。 撷英欲为佩,青年阻良期。异乡不可见,天长有馀思。
lán shēng zài shēn   yōu zhēn 姿 méng jūn zi shǎng   suì yán
zhí nán chuāng xià   shēng huá 绿 chéng xiǎo   wēi xiāng sàn qīng
měi rén jié xīn ài   shì shēn xiāng zhī shì huì liáng yǒu   qíng fāng
dēng bǎi tái xuǎn   jīng suì ruò cháng kǒng shuāng xiàn qīn   wèi màn cǎo
xié yīng wèi pèi   qīng nián liáng xiāng jiàn   tiān cháng yǒu