宋代 刘克庄
病入中年百事阑,颓然一榻倦衣冠。 客方接话俄辞起,书未终编已辍看。 架坏尽教花卧藓,砌荒亦任草侵兰。 力求香火非无意,疏散明知涉事难。
bìng zhōng nián bǎi shì lán   tuí rán juàn guān
fāng jiē huà é   shū wèi zhōng biān chuò kàn
jià huài jìn jiào huā xiǎn   huāng rèn cǎo qīn lán
qiú xiāng huǒ fēi   shū sàn míng zhī shè shì nán