明代 庞尚鹏
寂寞杨居地,深藏一腐儒。黄尘封断简,高卧常晏如。 为园任芜秽,经年不荷锄。黠鼠齧瓶粟,坐视其弃馀。 闭关却远游,岂为出无驴。古人谢干谒,曾无政府书。 折腰良独难,那能曳长裾。醉来但挥手,万事姑徐徐。 腼颜毕驽力,谁智复谁愚。
yáng   shēn cáng huáng chén fēng duàn jiǎn   gāo cháng yàn
wèi yuán rèn huì   jīng nián chú xiá shǔ niè píng   zuò shì
guān què yuǎn yóu   wèi chū rén xiè gān   céng zhèng shū
zhé yāo liáng nán   néng cháng zuì lái dàn huī shǒu   wàn shì
miǎn yán   shuí zhì shuí