宋代 刘克庄
向来乐此不为疲,太息龙钟迫耄期。 鼓未挝三先就睡,书才数叶已停披。 护篝妾喜烘衣晏,拂袖宾嗔倒屣迟。 一事切身犹自力,扶衰抱甕灌园葵。
xiàng lái wéi   tài lóng zhōng mào
wèi sān xiān jiù shuì   shū cái shù tíng
gōu qiè hōng yàn   xiù bīn chēn dǎo chí
shì qiè shēn yóu   shuāi bào wèng guàn yuán kuí