蜡梅一首

宋代 周紫芝
彼美青楼倡,颜色岂不好。春风桃李花,过雨堪一扫。 粲粲星冠女,云宫在三岛。雾帔卷黄罗,披风出云表。 焚香礼夜坛,香雾生杳渺。恨无脂粉颜,千金聘袅袅。 刘郎竟不来,含嚬弄清晓。谁怜傲霜枝,照眼自明瞭。 永怀蕊宫姿,微黄淡飞标。清蟾耿寒枝,与月自相恼。 真赏久未逢,残英惜空老。
měi qīng lóu chàng   yán hǎo chūn fēng táo huā guò   kān sǎo    
càn càn xīng guān   yún gōng zài sān dǎo pèi juǎn huáng luó   fēng chū yún biǎo    
fén xiāng tán   xiāng shēng yǎo miǎo hèn zhī fěn yán qiān   jīn pìn niǎo niǎo    
liú láng jìng lái   hán pín nòng qīng xiǎo shuí lián ào shuāng zhī zhào   yǎn míng liǎo    
yǒng huái 怀 ruǐ gōng 姿   wēi huáng dàn fēi biāo qīng chán gěng hán zhī   yuè xiāng nǎo    
zhēn shǎng jiǔ wèi féng   cán yīng kōng lǎo