来鳦

宋代 韩琦
来鳦趋社期,翩若天外至。徘徊大厦间,汲汲营巢意。 中心有所托,自谓得其地。衔泥两吻疮,旦暮不少憩。 主人爱高堂,病尔如疣赘。尔巢屡肤寸,长梃辄摧坠。 胡为不识嫌,又续前功弃。何处无蓬茅,自足为生计。 不尔卵而覆,其祸愈非细。予既伤尔愚,窃复探尔志。 孜孜不忍去,欲动主人义。万一怜其勤,庶获息我类。 臣栋既不挠,出处安且贵。其能无报乎,唯守信无贰。 年年应候来,驯狎如儿稚。双双轩户前,为君作嘉致。 不学君家客,去就惟势利。微羽一知归,至死不他诣。
lái shè   piān ruò tiān wài zhì pái huái shà jiān   yíng cháo    
zhōng xīn yǒu suǒ tuō   wèi xián liǎng wěn chuāng dàn   shǎo    
zhǔ rén ài gāo táng   bìng ěr yóu zhuì ěr cháo cùn zhǎng   tǐng zhé cuī zhuì    
wéi shí xián   yòu qián gōng chǔ péng máo   wéi shēng    
ěr luǎn ér   huò fēi shāng ěr qiè   tàn ěr zhì    
rěn   dòng zhǔ rén wàn lián qín shù   huò lèi    
chén dòng náo   chū chù ān qiě guì néng bào wéi   shǒu xìn èr    
nián nián yìng hòu lái   xùn xiá ér zhì shuāng shuāng xuān qián wèi   jūn zuò jiā zhì    
xué jūn jiā   jiù wéi shì wēi zhī guī zhì