来闍黎新亭作

唐代 孟浩然
八解禅林秀,三明给苑才。地偏香界远,心净水亭开。 傍险山查立,寻幽石径回。瑞花长自下,灵药岂须栽。 碧网交红树,清泉尽绿苔。戏鱼闻法聚,闲鸟诵经来。 弃象玄应悟,忘言理必该。静中何所得,吟咏也徒哉。
jiě chán lín xiù   sān míng gěi yuàn cái piān xiāng jiè yuǎn   xīn jìng shuǐ tíng kāi
bàng xiǎn shān zhā   xún yōu shí jìng huí ruì huā zhǎng xià   líng yào zāi
wǎng jiāo hóng shù   qīng quán jǐn 绿 tái wén   xián niǎo sòng jīng lái
xiàng xuán yīng   wàng yán gāi jìng zhōng suǒ de   yín yǒng zāi