来晨憩广孝寺

明代 徐渭
可怜荒宇在,于焉恣游赏。古砌伏野草,唯馀圣贤像。 巨碣指高树,御墨浮天上。昔人不在斯,悠然引遐想。 曙入鸟初散,道寒露犹瀁。回睇高山岑,翻然策筇杖。
lián huāng zài   yān yóu shǎng cǎo wéi   shèng xián xiàng    
jié zhǐ gāo shù   tiān shàng rén zài yōu   rán yǐn xiá xiǎng    
shǔ niǎo chū sàn   dào hán yóu yàng huí gāo shān cén fān   rán qióng zhàng