蝲蛄

清代 李超琼
南人识蟛蜞,不待尔雅熟。劝学吾何能,未敢恣口腹。 朅来走辽海,始见鱼比目。王馀昔颇疑,今信有斯族。 驱车碱厂门,荒徼日驰逐。江接佟佳流,路绕丸都麓。 山人常足鱼,所至厌腒鱐。昨停茅店骖,假馆留信宿。 野老隔溪回,介类讶盈簏。其名夙未闻,其状生使独。 蟹首而虾尾,寸计及五六。螯跪颇恢张,尻节自伸缩。 字书恐弗详,食谱惭未读。土人入以磨,腐之等于菽。 相饷意殷勤,谓可充旨蓄。食指动未曾,举箸情转恧。 异味戒轻尝,前车况屡覆。昔闻莽与操,同嗜东海蝮。 阴毒在肺肠,啖之故甘馥。自顾冰雪胸,只合宜蔬粥。 又闻东坡翁,琼儋薰蝙蝠。流落海南天,安之忘窘蹙。 自幸鞍马馀,犹得餍梁肉。肪白且蒸熊,尾腻还荐鹿。 冰蟹与酱虾,尝获矜口福。此焉复染指,深虞召病速。 菜既足寒齑,饭亦饱脱粟。果腹吾何求,况早饫香曲。 且引梦蘧蘧,迥胜车辘辘。为问蝲蛄河,可似鸬鹚谷。
nán rén shí péng   dài ěr shú quàn xué néng   wèi gǎn kǒu
qiè lái zǒu liáo hǎi   shǐ jiàn wáng   jīn xìn yǒu
chē jiǎn chǎng mén   huāng jiǎo chí zhú jiāng jiē tóng jiā liú   rào wán dōu
shān rén cháng   suǒ zhì yàn zuó tíng máo diàn cān   jiǎ guǎn liú xìn 宿
lǎo huí   jiè lèi yíng míng wèi wén   zhuàng shēng shǐ 使
xiè shǒu ér xiā wěi   cùn liù áo guì huī zhāng   kāo jié shēn suō
shū kǒng xiáng   shí cán wèi rén   zhī děng shū
xiāng xiǎng yīn qín   wèi chōng zhǐ shí zhǐ dòng wèi céng   zhù qíng zhuǎn
wèi jiè qīng cháng   qián chē kuàng wén mǎng cāo   tóng shì dōng hǎi
yīn zài fèi cháng   dàn zhī gān bīng xuě xiōng   zhī shū zhōu
yòu wén dōng wēng   qióng dān xūn biān liú luò hǎi nán tiān   ān zhī wàng jiǒng
xìng ān   yóu yàn liáng ròu fáng bái qiě zhēng xióng   wěi hái jiàn 鹿
bīng xiè jiàng xiā   cháng huò jīn kǒu yān rǎn zhǐ   shēn zhào bìng
cài hán   fàn bǎo tuō guǒ qiú   kuàng zǎo xiāng
qiě yǐn mèng   jiǒng shèng chē wèi wèn   shì