哭邹德久二首用前韵

宋代 张元干
穷达那知十二宫,由来与世不相容。 乃翁极谏牵龙衮,百谪同愁割剑峰。 前辈品题推玉树,平生忧患挺苍松。 伤心身后夸君赐,泉路恩光底事浓。
qióng zhī shí èr gōng   yóu lái shì xiāng róng
nǎi wēng jiàn qiān lóng gǔn   bǎi zhé tóng chóu jiàn fēng
qián bèi pǐn tuī shù   píng shēng yōu huàn tǐng cāng sōng
shāng xīn shēn hòu kuā jūn   quán ēn guāng shì nóng