哭邹德久二首用前韵

宋代 张元干
出守真成梦蚁宫,天台云色亦愁容。 时来盍锡万钉带,仙去俄归群玉峰。 川上可惊如逝水,岁寒徒有后凋松。 烦将老眼银河泪,共洒西风絮酒浓。
chū shǒu zhēn chéng mèng gōng   tiān tāi yún chóu róng
shí lái wàn dīng dài   xiān é guī qún fēng
chuān shàng jīng shì shuǐ   suì hán yǒu hòu diāo sōng
fán jiāng lǎo yǎn yín lèi   gòng 西 fēng jiǔ nóng