枯棕

唐代 杜甫
蜀门多棕榈,高者十八九。其皮割剥甚,虽众亦易朽。 徒布如云叶,青黄岁寒后。交横集斧斤,凋丧先蒲柳。 伤时苦军乏,一物官尽取。嗟尔江汉人,生成复何有。 有同枯棕木,使我沈叹久。死者即已休,生者何自守。 啾啾黄雀啅,侧见寒蓬走。念尔形影干,摧残没藜莠。
shǔ mén duō zōng   gāo zhě shí jiǔ shén   suī zhòng xiǔ
yún   qīng huáng suì hán hòu jiāo héng jīn   diāo sàng xiān liǔ
shāng shí jūn   guān jǐn jiē ěr jiāng hàn rén   shēng chéng yǒu
yǒu tóng zōng   shǐ 使 shěn tàn jiǔ zhě xiū   shēng zhě shǒu
jiū jiū huáng què zhuó   jiàn hán péng zǒu niàn ěr xíng yǐng gàn   cuī cán méi yǒu