哭子相 其一

明代 李攀龙
故园秋色广陵间,闽海悠悠自不还。纵使芜城愁易老,那能长客武夷山。
yuán qiū guǎng 广 líng jiān   mǐn hǎi yōu yōu hái zòng shǐ 使 chéng chóu lǎo   néng zhǎng shān