哭子十首

唐代 元稹
维鹈受刺因吾过,得马生灾念尔冤。 独在中庭倚闲树,乱蝉嘶噪欲黄昏。 才能辨别东西位,未解分明管带身。 自食自眠犹未得,九重泉路托何人。 尔母溺情连夜哭,我身因事有时悲。 钟声欲绝东方动,便是寻常上学时。 莲花上品生真界,兜率天中离世途。 彼此业缘多障碍,不知还得见儿无。 节量梨栗愁生疾,教示诗书望早成。 鞭扑校多怜校少,又缘遗恨哭三声。 深嗟尔更无兄弟,自叹予应绝子孙。 寂寞讲堂基址在,何人车马入高门。 往年鬓已同潘岳,垂老年教作邓攸。 烦恼数中除一事,自兹无复子孙忧。 长年苦境知何限,岂得因儿独丧明。 消遣又来缘尔母,夜深和泪有经声。 乌生八子今无七,猿叫三声月正孤。 寂寞空堂天欲曙,拂帘双燕引新雏。 频频子落长江水,夜夜巢边旧处栖。 若是愁肠终不断,一年添得一声啼。
wéi shòu yīn guò   shēng zāi niàn ěr yuān
zài zhōng tíng xián shù   luàn chán zào huáng hūn
cái néng biàn bié dōng 西 wèi   wèi jiě fēn míng guǎn dài shēn
shí mián yóu wèi   jiǔ zhòng quán tuō rén
ěr qíng lián   shēn yīn shì yǒu shí bēi
zhōng shēng jué dōng fāng dòng   biàn 便 shì xún cháng shàng xué shí
lián huā shàng pǐn shēng zhēn jiè   dōu shuài tiān zhōng shì
yuán duō zhàng ài   zhī hái jiàn ér
jié liàng chóu shēng   jiào shì shī shū wàng zǎo chéng
biān xiào duō lián xiào shǎo   yòu yuán hèn sān shēng
shēn jiē ěr gèng xiōng   tàn yīng jué sūn
jiǎng táng zhǐ zài   rén chē gāo mén
wǎng nián bìn tóng pān yuè   chuí lǎo nián jiào zuò dèng yōu
fán nǎo shù zhōng chú shì   sūn yōu
cháng nián jìng zhī xiàn   de yīn ér sàng míng
xiāo qiǎn yòu lái yuán ěr   shēn lèi yǒu jīng shēng
shēng jīn   yuán jiào sān shēng yuè zhèng
kōng táng tiān shǔ   lián shuāng yàn yǐn xīn chú
pín pín zi luò cháng jiāng shuǐ   cháo biān jiù chù
ruò shì chóu cháng zhōng duàn   nián tiān shēng