哭子

明代 李昌祺
余龄及中岁,有子生六年。疾痛母心惴,寒饥我怀煎。 鞠育爱虽切,薰陶教宜先。数日近方解,诵诗未能全。 赋龄亦何短,夭阏辄弃捐。触目恨山积,沾衣泪河悬。 世泽惧斯斩,书香赖谁传。嗣续人所重,念之增惕然。 修已安义命,昊穹谅无偏。明丧笑商鄙,情钟惭衍贤。 螟蛉信么么,在物亦堪怜。
líng zhōng suì   yǒu zi shēng liù nián tòng xīn zhuì hán   huái jiān 怀    
ài suī qiè   xūn táo jiào xiān shù jìn fāng jiě sòng   shī wèi néng quán    
líng duǎn   yāo è zhé juān chù hèn shān zhān   lèi xuán    
shì zhǎn   shū xiāng lài shuí chuán rén suǒ zhòng niàn   zhī zēng rán    
xiū ān mìng   hào qióng liàng piān míng sàng xiào shāng qíng   zhōng cán yǎn xián    
míng líng xìn me me   zài kān lián