苦竹

唐代 杜甫
青冥亦自守,软弱强扶持。味苦夏虫避,丛卑春鸟疑。 轩墀曾不重,翦伐欲无辞。幸近幽人屋,霜根结在兹。
qīng míng shǒu   ruǎn ruò qiáng chí wèi xià chóng   cóng bēi chūn niǎo
xuān chí céng zhòng   jiǎn xìng jìn yōu rén   shuāng gēn jié zài