哭赵州和尚二首

唐代 王融
师离水动王侯,心印光潜麈尾收。 碧落雾霾松岭月,沧溟浪覆济人舟。 一灯乍灭波旬喜,双眼重昏道侣愁。 纵是了然云外客,每瞻瓶几泪还流。 佛日西倾祖印隳,珠沈丹沼月沈辉。 影敷丈室炉烟惨,风起禅堂松韵微。 只履乍来留化迹,五天何处又逢归。 解空弟子绝悲喜,犹自潸然对雪帏。
shī shuǐ dòng wáng hóu   xīn yìn guāng qián zhǔ wěi shōu
luò mái sōng lǐng yuè   cāng míng làng rén zhōu
dēng zhà miè xún   shuāng yǎn zhòng hūn dào chóu
zòng shì liǎo rán yún wài   měi zhān píng lèi hái liú
西 qīng yìn huī   zhū shěn dān zhǎo yuè shěn huī
yǐng zhàng shì yān cǎn   fēng chán táng sōng yùn wēi
zhī zhà lái liú huà   tiān chǔ yòu féng guī
jiě kōng jué bēi   yóu shān rán duì xuě wéi