哭赵叔问

宋代 叶梦得
刘氏磐石宗,略分天下半。斯文独更生,落落分族冠。 探书到千古,极意在理乱。故宜萧长倩,忧国共长算。 我怀崇兰君,多学真一贯。束发踵癯儒,长檠媚空案。 胸中行秘书,领略能默断。埋光久不暴,玉石终自判。 中年立周行,杞梓见脩干。雍容视出处,未可亟招唤。 坐令护都水,不特美先汉。荷囊侍丹扆,正讶归稍缓。 何为弃天闲,一往谢羁绊。黄垆闭白玉,万事风雨散。 讣来为失声,涕落伤老伴。孰知锦囊心,无复银钩腕。 柯山渺何许,日月忽已换。平生浑金质,反覆要熟看。 至宝琢寒泓,谁能抚遗玩。尚有千字碑,临风寄长叹。
liú shì pán shí zōng   lüè fēn tiān xià bàn wén gēng shēng luò   luò fēn guān    
tàn shū dào qiān   zài luàn xiāo zhǎng qiàn yōu   guó gòng cháng suàn    
huái 怀 chóng lán jūn   duō xué zhēn guàn shù zhǒng zhǎng   qíng mèi kōng àn    
xiōng zhōng háng shū   lǐng lüè néng duàn mái guāng jiǔ bào   shí zhōng pàn    
zhōng nián zhōu xíng   jiàn xiū gàn yōng róng shì chū chù wèi   zhāo huàn    
zuò lìng dōu shuǐ   měi xiān hàn náng shì dān zhèng   guī shāo huǎn    
wéi tiān xián   wǎng xiè bàn huáng bái wàn   shì fēng sàn    
lái wèi shī shēng   luò shāng lǎo bàn shú zhī jǐn náng xīn   yín gōu wàn    
shān miǎo   yuè huàn píng shēng hún jīn zhì fǎn   yào shú kàn    
zhì bǎo zhuó hán hóng   shuí néng wán shàng yǒu qiān bēi lín   fēng cháng tàn