哭张子厚先生

宋代 程颢
叹息斯文约共修,如何夫子便长休。山东无复苍生望,西土谁共后学求。 千古声名联棣萼,二年零落去山丘。寝门恸哭知何限,岂独交亲念旧游。
tàn wén yuē gòng xiū   biàn 便 cháng xiū shān dōng cāng shēng wàng   西 shuí gòng hòu xué qiú    
qiān shēng míng lián è   èr nián líng luò shān qiū qǐn mén tòng zhī xiàn   jiāo qīn niàn jiù yóu