哭张融

唐代 耿湋
早岁能文客,中年与世违。有家孀妇少,无子吊人稀。 繐帐尘空暗,铭旌雨不飞。依然旧乡路,寂寞几回归。
zǎo suì néng wén   zhōng nián shì wéi yǒu jiā shuāng shǎo   zi diào rén
suì zhàng chén kōng àn   míng jīng fēi rán jiù xiāng   huí guī