苦哉行五首 其四

唐代 戎昱
妾家清河边,七叶承貂蝉。身为最小女,偏得浑家怜。 亲戚不相识,幽闺十五年。有时最远出,秪到中门前。 前年狂胡来,惧死翻生全。今秋官军至,岂意遭戈鋋。 匈奴为先锋,长鼻黄发拳。弯弓猎生人,百步牛羊膻。 脱身落虎口,不及归黄泉。苦哉难重陈,暗哭苍苍天。
qiè jiā qīng biān   chéng diāo chán shēn wéi zuì xiǎo   piān de hún jiā lián
qīn xiāng shí   yōu guī shí nián yǒu shí zuì yuǎn chū   zhī dào zhōng mén qián
qián nián kuáng lái   fān shēng quán jīn qiū guān jūn zhì   zāo chán
xiōng wèi xiān fēng   zhǎng huáng quán wān gōng liè shēng rén   bǎi niú yáng shān
tuō shēn luò kǒu   guī huáng quán zāi nán zhòng chén   àn cāng cāng tiān