苦雨忆皇甫冉

唐代 钱起
凉雨门巷深,穷居成习静。独吟愁霖雨,更使秋思永。 疲痾苦昏垫,日夕开轩屏。草木森已悲,衾帱清且冷。 如何游宦客,江海随泛梗。延首长相思,忧襟孰能整。
liáng mén xiàng shēn   qióng chéng jìng yín chóu lín   gèng shǐ 使 qiū yǒng
hūn diàn   kāi xuān píng cǎo sēn bēi   qīn chóu qīng qiě lěng
yóu huàn   jiāng hǎi suí fàn gěng yán shǒu cháng xiāng   yōu jīn shú néng zhěng