苦雨叹

宋代 陆游
九渊龙公出忘还,瓦沟垂溜声淙潺;茫茫大泽北际海,潋潋平湖南浸山。 吾庐四望路俱断,蛙黾争雄乱昏旦。 漏床腐席夜失眠,湿灶生薪朝不爨。 今年十分喜有秋,岂知青秧出禾头。 老夫一饱复缪悠,听儿读书宽百忧。
jiǔ yuān lóng gōng chū wàng hái   gōu chuí liū shēng cóng chán   máng máng běi hǎi   liàn liàn píng nán jìn shān
wàng duàn   miǎn zhēng xióng luàn hūn dàn
lòu chuáng shī mián   shī 湿 zào shēng xīn cháo cuàn
jīn nián shí fēn yǒu qiū   zhī qīng yāng chū tóu
lǎo bǎo miù yōu   tīng ér shū kuān bǎi yōu