苦雨后和乔师召喜晴韵四首 其三

明代 李东阳
杜陵广厦万间同,千载江湖叹此公。踪迹久惭城市里,梦魂偏堕雨声中。 官河水决陂塘乱,独树巢危鸟雀空。最是晚晴钟鼓后,夕阳依旧远山重。
líng guǎng 广 shà wàn jiān tóng   qiān zǎi jiāng tàn gōng zōng jiǔ cán chéng shì mèng   hún piān duò shēng zhōng    
guān shuǐ jué bēi táng luàn   shù cháo wēi niǎo què kōng zuì shì wǎn qíng zhōng hòu   yáng jiù yuǎn shān zhòng