苦雨和施鸣阳

明代 王鏊
十日愁霖一日晴,晴时旋听屋檐鸣。摧颓杨柳春无奈,狼藉梅花梦自惊。 触石玄云随处起,中天红日几时明。唯君不为冲泥怯,一慰閒居索莫情。
shí chóu lín qíng   qíng shí xuán tīng yán míng cuī tuí yáng liǔ chūn nài láng   méi huā mèng jīng    
chù shí xuán yún suí chù   zhōng tiān hóng shí míng wéi jūn wéi chōng qiè   wèi xián suǒ qíng