哭于鹄

唐代 张籍
青山无逸人,忽觉大国贫。良玉沉幽泉,名为天下珍。 野性疏时俗,再拜乃从军。气高终不合,去如镜上尘。 我初有章句,相合者唯君。今来吊嗣子,对陇烧新文。 耕者废其耜,爨者绝其薪。苟无新衣裳,曷用光我身。 奠酒徒拜手,哀怀安能陈。徒保金石韵,千载人所闻。
qīng shān rén   jué guó pín liáng chén yōu quán   míng wéi tiān xià zhēn
xìng shū shí   zài bài nǎi cóng jūn gāo zhōng   jìng shàng chén
chū yǒu zhāng   xiāng zhě wéi jūn jīn lái diào zi   duì lǒng shāo xīn wén
gēng zhě fèi   cuàn zhě jué xīn gǒu xīn shang   yòng guāng shēn
diàn jiǔ bài shǒu   āi huái 怀 ān néng chén bǎo jīn shí yùn   qiān zǎi rén suǒ wén