苦雨初霁

宋代 李觏
积阴为患恐沉绵,革去方惊造化权。 天放旧光还日月,地将浓秀与山川。 泥途渐少车声活,林薄初干果味全。 寄语残云好知足,莫依河汉更油然。
yīn wéi huàn kǒng chén mián   fāng jīng zào huà quán
tiān fàng jiù guāng hái yuè   jiāng nóng xiù shān chuān
jiàn shǎo chē shēng huó   lín chū gān guǒ wèi quán
cán yún hǎo zhī   hàn gèng yóu rán