哭玉碑子

唐代 卢仝
山有洞左颊,拾得玉碑子。其长一周尺,其阔一药匕。 颜色九秋天,棱角四面起。轻敲吐寒流,清悲动神鬼。 稽首置手中,只似一片水。至文反无文,上帝应有以。 予疑仙石灵,愿以仙人比。心期香汤洗,归送箓堂里。 颇奈穷相驴,行动如跛鳖。十里五里行,百蹶复千蹶。 颜子不少夭,玉碑中路折。横文寻龟兆,直理任瓦裂。 劈竹不可合,破环永离别。向人如有情,似痛滴无血。 勘斗平地上,罅坼多啮缺。百见百伤心,不堪再提挈。 怪哉坚贞姿,忽脆不坚固。矧曰人间人,安能保常度。 敢问生物成,败为有真素。为禀灵异气,不得受秽污。 驴罪真不厚,驴生亦错误。更将前前行,复恐山神怒。 白云蓊闭岭,高松吟古墓。置此忍其伤,驱驴下山路。
shān yǒu dòng zuǒ jiá   shí bēi zi zhǎng zhōu chǐ   kuò yào
yán jiǔ qiū tiān   léng jiǎo miàn qīng qiāo hán liú   qīng bēi dòng shén guǐ
shǒu zhì shǒu zhōng   zhǐ shì piàn shuǐ zhì wén fǎn wén   shàng yīng yǒu
xiān shí líng   yuàn xiān rén xīn xiāng tāng   guī sòng táng
nài qióng xiāng   xíng dòng biē shí xíng   bǎi jué qiān jué
yán zi shǎo yāo   bēi zhōng zhé héng wén xún guī zhào   zhí rèn liè
zhú   huán yǒng bié xiàng rén yǒu qíng   shì tòng xuè
kān dòu píng shàng   xià chè duō niè quē bǎi jiàn bǎi shāng xīn   kān zài qiè
guài zāi jiān zhēn 姿   cuì jiān shěn yuē rén jiān rén   ān néng bǎo cháng
gǎn wèn shēng chéng   bài wèi yǒu zhēn wèi bǐng líng   shòu huì
zuì zhēn hòu   shēng cuò gèng jiāng qián qián xíng   kǒng shān shén
bái yún wěng lǐng   gāo sōng yín zhì rěn shāng   xià shān