苦雨

宋代 陆文圭
积雨能令朱夏寒,少曾见日上三竿。 风吹沧海俄然立,水演银河透底乾。 谁产好心来拯溺,姑留老眼去观润。 蛙声只在墙根草,欲怪泥龙不久蟠。
néng lìng zhū xià hán   shǎo céng jiàn shàng sān gān 竿  
fēng chuī cāng hǎi é rán   shuǐ yǎn yín tòu qián  
shuí chǎn hǎo xīn lái zhěng   liú lǎo yǎn guān rùn  
shēng zhī zài qiáng gēn cǎo   guài lóng jiǔ pán