苦雨

明代 释函是
一雨经旬日,闭门谁与同。人从烟暝出,心付水云空。 历历江山外,濛濛天地中。放歌殊未已,学得古人穷。
jīng xún   mén shuí tóng rén cóng yān míng chū xīn   shuǐ yún kōng    
jiāng shān wài   méng méng tiān zhōng fàng shū wèi xué   rén qióng