苦雨

宋代 冯时行
噎鸠唤雨恼秋魂,唾手笺天恨少文。 卷去行云宜有主,放行飞海恐成群。 蒙蒙遮眼寻山远,点点送愁缘竹闻。 神女工夫遽如许,可能匝地洗妖氛。
jiū huàn nǎo qiū hún   tuò shǒu jiān tiān hèn shǎo wén
juǎn xíng yún yǒu zhǔ   fàng xíng fēi hǎi kǒng chéng qún
méng méng zhē yǎn xún shān yuǎn   diǎn diǎn sòng chóu yuán zhú wén
shén gōng   néng yāo fēn