苦雨

宋代 刘敞
东风十日不肯回,浓云猛雨无时开。纷然万瓦垂组练,忽变百里吹尘埃。 河鱼无翼蹈平陆,水鸟哺子升高台。羲和送日不竟夜,阳乌翅湿方摧颓。 腐薪数吹不堪湿,灵井已满无用汲。大衢泥潦安得出,败瓦漏缺端愁入。 街头红粟更腾踊,岁晏敝裘方缀缉。黄花荧荧独不忧,怅然为尔临风立。
dōng fēng shí kěn huí   nóng yún měng shí kāi fēn rán wàn chuí liàn   biàn bǎi chuī chén āi
dǎo píng   shuǐ niǎo zi shēng gāo tái sòng jìng   yáng chì shī 湿 fāng cuī tuí
xīn shù chuī kān shī 湿   líng jǐng mǎn yòng lǎo ān chū   bài lòu quē duān chóu
jiē tóu hóng gèng téng yǒng   suì yàn qiú fāng zhuì huáng huā yíng yíng yōu   chàng rán wéi ěr lín fēng