苦雨

宋代 周密
闭门吟苦雨,谁识子桑愁。石破杞天漏,瓢翻后土浮。 捲茅惊客梦,恤纬动嫠忧。自此开新霁,犹堪望有秋。
mén yín   shuí shí sāng chóu shí tiān lòu   piáo fān hòu
juǎn máo jīng mèng   wěi dòng yōu kāi xīn   yóu kān wàng yǒu qiū