哭幼女行

明代 何景明
二十生男不解爱,颇厌世间儿子态。年来抱女心甚怜,却悔从前空慷慨。 女生一岁眉目扬,笑指兄姊罗成行。镜里娇啼映窗牖,床前学步牵衣裳。 春风吹蒐蒐不住,来从何来去何去。锦褓曾占梦月时,玉钱又哭埋香处。 乾坤得失安有凭,昨日桨极今哀生。常怪他人不快意,乃知我辈真钟情。 皇天能生亦能死,造物弄人每如此。云散云凝亦偶然,花开花谢缘何事。 妇人性痴还过伤,奔走叫号如病狂。作诗示妻兼自解,转见人间父母肠。
èr shí shēng nán jiě ài   yàn shì jiān ér zi tài nián lái bào xīn shén lián què   huǐ cóng qián kōng kāng kǎi    
shēng suì méi yáng   xiào zhǐ xiōng luó chéng háng jìng jiāo yìng chuāng yǒu chuáng   qián xué qiān shang    
chūn fēng chuī sōu sōu zhù   lái cóng lái jǐn bǎo céng zhān mèng yuè shí   qián yòu mái xiāng chù    
qián kūn shī ān yǒu píng   zuó jiǎng jīn āi shēng cháng guài rén kuài nǎi   zhī bèi zhēn zhōng qíng    
huáng tiān néng shēng néng   zào nòng rén měi yún sàn yún níng ǒu rán huā   kāi huā xiè yuán shì    
rén xìng chī hái guò shāng   bēn zǒu jiào hào bìng kuáng zuò shī shì jiān jiě zhuǎn   jiàn rén jiān cháng