苦吟分得丝字

清代 陈恭尹
力穷天地外,独立夕阳时。物态皆吾巧,春风不自知。 舌从荆妇笑,香遣稚儿司。究竟成何事,年年催鬓丝。
qióng tiān wài   yáng shí tài jiē qiǎo   chūn fēng zhī
shé cóng jīng xiào   xiāng qiǎn zhì ér jiū jìng chéng shì   nián nián cuī bìn