苦吟不就呼酒解之戏成一首

明代 王世贞
万事从吾好,新篇取次裁。畏难聊罢笔,遣兴且衔杯。 宿鸟放歌起,明蟾深坐来。得酣须就枕,童稚莫相催。
wàn shì cóng hǎo   xīn piān cái wèi nán liáo qiǎn   xìng qiě xián bēi    
宿 niǎo fàng   míng chán shēn zuò lái hān jiù zhěn tóng   zhì xiāng cuī