苦吟

唐代 贯休
河薄星疏雪月孤,松枝清气入肌肤。 因知好句胜金玉,心极神劳特地无。
báo xīng shū xuě yuè   sōng zhī qīng
yīn zhī hǎo shèng jīn   xīn shén láo